Có một câu Minh nghe các anh chị chủ doanh nghiệp hay chia sẻ:
“Nhân viên bên em không chủ động.”
Nhưng đi sâu hơn một chút, nhiều khi vấn đề không nằm ở nhân viên.
Mà nằm ở cách chúng ta đang quản lý.
Có những quản lý nói:
“Chủ động lên nha em.”
Nhưng chủ động cái gì? Khi nào? Tới mức nào?
Nhân viên không biết.
Có những bạn từng chủ động.
✨ Tự xử lý khách.
✨ Tự đề xuất.
✨ Tự làm.
Nhưng rồi nhận lại:
“Lần sau hỏi anh trước.”
“Ai kêu em làm?”
“Làm sai rồi.”
Và từ đó…
Bạn ấy chọn cách an toàn nhất:
Đợi chỉ đạo.
Có những nơi, quản lý ôm hết mọi việc:
☕ Khách phàn nàn → quản lý xử lý.
📦 Thiếu hàng → quản lý làm.
⚠️ Phát sinh → quản lý giải quyết.
Lâu dần đội ngũ học được một điều:
“Có sếp rồi, đợi thôi.”
💭 Minh nghĩ:
Nhân viên không chủ động chưa chắc là do thái độ.
Đôi khi là vì:
🌿 Chưa rõ kỳ vọng.
🌿 Chưa có quyền quyết định.
🌿 Từng bị từ chối.
🌿 Không thấy ý nghĩa công việc.
🌿 Hoặc chưa được đào tạo cách chủ động.
🌱 Nếu muốn đội ngũ chủ động hơn, có thể bắt đầu bằng một câu hỏi rất nhỏ trong cuộc họp tuần:
“Tuần này bạn đã chủ động làm điều gì mà không cần ai nhắc?”
Từ những điều nhỏ như vậy…
Văn hoá chủ động sẽ dần xuất hiện.
Đặc biệt với ngành cà phê, F&B hay đội ngũ trẻ, nhiều bạn vẫn đang học cách đi làm, học cách chịu trách nhiệm và học cách trưởng thành.
Có thể điều họ cần không phải là bị thúc ép.
Mà là một môi trường đủ rõ ràng, đủ tin tưởng để dám bước lên.
🤔 Anh chị đang gặp kiểu nhân viên nào nhất?
1️⃣ Chờ giao việc
2️⃣ Có làm nhưng không dám quyết
3️⃣ Chủ động nhưng thiếu trách nhiệm
4️⃣ Rất chủ động
💬 Minh tò mò góc nhìn của mọi người. 🌱
